kyniemthoihoctro2003 Posts : 11 |
Posted 27/11/2007 03:00:43 PM | | YOBANBE MUSICSTATION 10
Download từng bài (click phải chuột, chọn Save Target As..):
1. First Person - ShinhWa
2. When You Say Nothing At All - Ronan Keating
3. Love Chronicle
4. Cơn mưa tình yêu - Hà Anh Tuấn & Phương Linh
5. Thật thà cho một tình yêu - Hồ Ngọc Hà & Viết Thanh
6. Đêm lao xao - Nghi Văn & Tuấn Hưng
Chapter 4 :: "CHUYÊN GIA" DẠY KÈM
"...Và trong giây phút nụ cười ấy xuất hiện, tim Đan Chấn Hùng bỗng "lung lay", người đơ ra như bị mất hồn, nhìn Bối Bối không chớp mắt. Có lẽ ba hồn chín vía của cậu bay lơ lửng trên ... tầng mây thứ chín. Một giây. Hai giây. Ba giây. Lặng yên một lúc. Đây là lần đầu tiên cậu trông thấy Bối Bối cười, vì những lần chạm mặt trước đây đều mang tính ... đối địch theo kiểu trẻ con một tí (vì không ai dám nhìn nhận cảm xúc và suy nghĩ của mình cả)..."
Buổi sáng tại trường THPT Lập Hi hôm nay thật yên ả. Đâu đó có tiếng đọc bài, tiếng cười vui vẻ sau một vài câu chuyện tếu mà thầy cô thường kể cho lũ học trò. Tất cả hoà nhịp cùng tiếng lá cây đung đưa theo những cơn gió bất thình lình. Ánh nắng trải dài trên dãy hành lang mà Đan Chấn Hùng đang đi.
Cậu vừa đến phòng giáo viên lấy xấp bài kiểm tra 15 phút mà thầy Kiến Văn _ dạy môn Toán _ nhờ cậu mang lên lớp. Cầm xấp bài trên tay, cậu vừa đi, vừa tò mò, lật từng trang xem điểm của các bạn. Dù gì thì đường đến lớp vẫn còn khá xa.
Có vẻ như câu hỏi mà thầy Kiến Văn đặt ra không khó lắm nên phần lớn những bài kiểm tra ở xấp trên mà Đan Chấn Hùng xem, được điểm khá cao. Đến xấp thứ hai, cậu cười thật vui khi biết được mình được điểm 10. Thành Công Tử và Mỹ Nhân Ngư cũng vậy. Còn Tăng Mỹ Kì thì do làm làm thiếu bước giải bài Hình học nên chỉ được 9 điểm. "Chắc cô nàng sẽ tiếc hùi hụi cho xem !", Đan Chấn Hùng nghĩ thế.
Và cậu tiếp tục xem đến xấp bài thứ ba. Hắc Sơn được 9.5 điểm này, Hoàng Thiên chỉ có 8 thôi. Những bài kiểm tra cứ thế trôi qua dần trên tay cậu. Nhưng rồi đến bài cuối cùng, Đan Chấn Hùng đứng lại, mặt vẻ ngạc nhiên khi con số 5 hiện rõ trên khung điểm với lời phê :"Em phải cố gắng ở bài kiểm tra 1 tiết để không bị khống chế kết quả học tập cả tháng". Cậu nhìn lên khung tên và biết được rằng, đó là bài làm của Bối Bối. Cậu bước đi với những suy nghĩ trong đầu :"Sao cậu ấy bị điểm thấp thế ? Có lẽ cậu ấy gặp khó khăn gì chăng ?", ...
Và dường như trước mặt cậu xuất hiện hai nhân vật ảo : một là Quỷ Dữ tay cầm đinh ba, có sừng nhọn hoắc, thân hình đỏ như lửa, đã vậy còn có hai cái răng nanh giả bằng kim cương được đánh bóng kĩ lưỡng. Còn người kia là Thiên Thần, mặc nguyên một bồ đồ trắng, có vòng hào quang bảy sắc trên đầu, sau lưng có hai cánh tiên nga tuyệt đẹp (trí tưởng tượng của anh chàng cũng phong phú dữ ^o^).
_"Ngươi không được giúp đỡ con bé ấy !" - Quỷ Dữ nhăn mặt, chĩa cây đinh ba vào cậu, hăm doạ.
_ Vì sao vậy ? Bối Bối là bạn của mình mà !- Đan Chấn Hùng hỏi với vẻ khó hiểu từ câu nói ra lệnh của Quỷ Dữ.
_ "Con bé ấy đâu có ưa ngươi, mắc công khi cả lớp biết chuyện sẽ gán ghép người với con bé ấy, ngươi không biết xấu hổ à ?"
Đan Chấn Hùng cảm thấy khó xử, dùng tay gãi đầu. Lúc này thì Thiên Thần mới tham gia "tranh luận :
_ "Ngươi đừng nghe lời dụ dỗ của hắn, ngươi hãy mau nghĩ cách giúp cô bạn đi ! Ngươi đừng quên ngươi là lớp trưởng, giúp bạn bè học tốt là chuyện đương nhiên thôi !"
_ Theo mình thì Thiên Thần nói đúng đấy ! - Đan Chấn Hùng gật đầu, ra vẻ đồng ý.
_ "Đúng cái gì mà đ...ú...n...g !" - Quỷ Dữ thét lên rồi biến mất, không quên để lại một tiếng "Bụp!!!", theo đó là làn khói đen ngòm.
Thiên Thần cười tươi, vẫy tay chào Đan Chấn Hùng rồi cũng "bấm bút biến" luôn. Cậu như "choàng tỉnh mộng", bây giờ mới ngỡ ra, đó chỉ là một trí tưởng tưởng không đâu vào đâu, hơi hơi ... nhảm nhí, giống một cuộc chiến tranh tư tưởng. Cậu cười một mình rồi tự hiểu.
Đan Chấn Hùng vẫn đi tiếp trên lối dẫn đến lớp. Cậu suy nghĩ cách giúp Bối Bối. Khó nghĩ thật ! Và rồi một ý tưởng chợt loé lên trong đầu : dạy kèm. Cậu cười rồi tự nhủ, hạ quyết tâm thực hiện "nhiệm vụ ... có khả thi này. Bối Bối đã được "cứu nguy".
Reng, reng, reng, ...
Vậy là giờ ra chơi cũng đã đến, mọi học sinh đều xuống sân, cả trường ồn ào và náo nhiệt ra phết, xóa bỏ bức màn yên tĩnh khi nãy một cách nhanh chóng. Đan Chấn Hùng bước ra khỏi lớp, nhìn quanh tìm Bối Bối.
_ Đan Chấn Hùng, cậu với mình xuống căn-tin ăn kem nhé ! - Mỹ Nhân Ngư tươi cười hỏi với giọng hơi ngại.
_ Còn mình nữa làm chi ? - Tăng Mỹ Kì từ đâu chen vào - Bộ các cậu định bỏ mình "bơ vơ" ở chốn này à ?
_ Cậu đấy, nghe tới ăn uống là tươm tướp tươm tướp - Thành Công Tử chọc ghẹo.
_ Chà, hôm nay cậu ăn nhầm cái gì mà "lớn giọng" nhỉ ? - Tăng Mỹ Kì chống nạnh, rất ra dáng ... đàn chị.
_ Hả, cái gì ? Cậu nói mình "giống lợn" à ? - Thành Công Tử nổi cơn rồi đấy.
Trước tình thế "tiến thoái lưỡng nan" này, Mỹ Nhân Ngư bắt buộc phải giảng hoà đôi bên :
_ Hai cậu thôi nào, tự nhiên lại chuyển sang gây nhau !
Tăng Mỹ Kì và Thành Công Tử ngưng tranh cãi, hự nhau một tiếng rồi quay lưng lại với nhau. Mỹ Nhân Ngư lắc đầu, thở dài rồi nói vẩn vơ :
_ Đúng là "thương nhau quá, cắn nhau đau" mà !
Nghe xong câu nói sặc mùi triết lí này, Tăng Mỹ Kì và Thành Công Tử, xoay mặt, hướng ánh mắt của mình đến Mỹ Nhân Ngư, cùng "song ca" :
_ CẬU VỪA NÓI CÁI GÌ ?
Nhìn vẻ mặt cả hai bạn hơi nghiêm trọng, Mỹ Nhân Ngư cười, đánh trống lảng :
_ Không có gì ! - cô nàng nói tỉnh queo.
Thành Công Tử nhìn quanh rồi phát hiện :
_ Ủa, Đan Chấn Hùng đâu rồi ?
Nghe xong, Tăng Mỹ Kì và Mỹ Nhân Ngư ngơ ngác. Vậy là trong lúc các bạn của mình lo "tranh luận", Đan Chấn Hùng đã "bấm nút biến".
_ Tại cậu không đấy - Tăng Mỹ Kì đổ lỗi cho Thành Công Tử.
Mặc kệ cho chuyện gì đã xảy ra, dưới sân trường vẫn trôi qua thật đông vui. Nhưng ở băng ghế đá kia, Bối Bối của chúng ta đang buồn, ngồi một mình, tay cầm bài kiểm tra, suy nghĩ vẩn vơ :"Chỉ còn vài ngày nữa là kiểm tra 1 tiết môn Toán rồi, mình phải làm cách nào để gỡ lại điểm đây ?". Cô nàng ngồi thừ người ra lo lắng.
_ Bối Bối, cậu đang buồn vì bài kiểm tra 15 phút khi nãy à ? - Đan Chấn Hùng bỗng đâu xuất hiện, đứng kế bên hỏi.
Bối Bối hơi ngạc nhiên, nhưng rồi cô nàng khẽ gật đầu. Đan Chấn Hùng cười, chìa tay đưa cho Bối Bối một mẩu giấy nhỏ và nói :
_ Đây là địa chỉ nhà của mình, 7 giờ tối này cậu nhớ đến, mình sẽ ôn tập giúp cậu ! - Đan Chấn Hùng cắt lời.
_ Nhưng mà ...
_ Không nhưng nhị gì hết, mình sẽ ở nhà chờ cậu.
Bối Bối nhận mẩu giấy và định nói vài câu nhưng Đan Chấn Hùng đã nhanh chân chạy lên lớp trong tiếng chuông báo hết giờ ra chơi. Cô nàng dõi mắt theo, mặc cho những dòng người cứ thế cắt ngang qua, nắm chặt mẩu giấy trong tay, miệng nở nụ cười. Đan Chấn Hùng thì chắc hơi hơi đỏ mặt và xen đôi chút xấu hổ.
Mọi chuyện diễn ra đơn giản như ... đang giỡn thế đấy.
Và thời gian dần trôi qua, cuối cùng cũng đến giờ hẹn. Đan Chấn Hùng mong chờ giây phút này rất nhiều. Cậu hết quét dọn phòng, rồi sắp xếp lại bàn học, mọi thứ ti ti đều được quan tâm tối đa. Xong, cậu xuống nhà, đứng trước cửa chờ Bối Bối đến.
Trời cũng chập tối rồi, vì ánh đèn đường đối diện nhà cậu đã phát sáng. "Không biết cậu ấy có đến không ?", Đan Chấn Hùng hơi lo lắng, mắt nhìn quanh mọi phía để mong trông thấy Bối Bối. Bỗng thấy dáng người từ xa đi đến, có vẻ quen quen. Bối Bối đây mà ! Cô nàng vai đeo túi xách nho nhỏ xinh xinh màu hồng nhạt, rất hợp tông với cái áo hình chú gấu Pooh (Đan Chấn Hùng hơi quan tâm).
_ Cậu đến đúng hẹn thật !
_ Tất nhiên rồi, vì đây là cơ hội duy nhất của mình mà ! - Bối Bối cười
Và trong giây phút nụ cười ấy xuất hiện, tim Đan Chấn Hùng bỗng "lung lay", người đơ ra như bị mất hồn, nhìn Bối Bối không chớp mắt. Có lẽ ba hồn chín vía của cậu bay lơ lửng trên ... tầng mây thứ chín. Một giây. Hai giây. Ba giây. Lặng yên một lúc. Đây là lần đầu tiên cậu trông thấy Bối Bối cười, vì những lần chạm mặt trước đây đều mang tính ... đối địch theo kiểu trẻ con một tí (vì không ai dám nhìn nhận cảm xúc và suy nghĩ của mình cả).
_ Này, cậu sao thế, bất động rồi à ? - Bối Bối tròn mắt khó hiểu.
Đan Chấn Hùng chợt tỉnh lại, hồn vía nãy giờ lơ lửng trên cao liền bay vội xuống.
_ Ờ, không sao, không có gì - Đan Chấn Hùng đánh trống lảng - Cậu vào nhà nha !
Đan Chấn Hùng dẫn Bối Bối lên căn phòng ở tầng trệt. Cô nàng bước vào, nhìn xung quanh. Chỉ đơn giản là cái bàn học, ghế tựa và mấy cái kệ sách bằng gỗ đã vô tình tạo cho Bối Bối cảm nhận được sự ấm áp đến kì lạ trong căn phòng.
_ Bây giờ mình phải làm gì ? - Bối Bối ngơ ngác hỏi.
_ Ờ, thì ... - Đan Chấn Hùng gãi đầu, suy nghĩ - À, cậu xem mấy bài tập cơ bản mình để trên bàn đó rồi làm thử. Không hiểu bài nào cứ hỏi mình ! - Cậu ngồi lên ghế phía sau lưng Bối Bối.
Cầm vài quyển sách lên, lật từng trang, Bối Bối nhoẻn miệng cười, có điều gì thú vị chăng ?
_ Sao cậu tìm được nhiều quyển sách tham khảo hay thế ?
_ Nếu cần, cậu cứ mượn về mà xem - Đan Chấn Hùng nói.
Bối Bối vui lắm vì trong những quyển sách này có đầy đủ những dạng công thức mà mình bị mất căn bản.
_ Mình ngồi đọc truyện ngay đây, cậu cứ làm bài tự nhiên nhé !
Bối Bối bắt đầu giải các bài tập, còn Đan Chấn Hùng thì việc đọc truyện chỉ là cái cớ. Nhìn từ phía sau lưng Bối Bối, cậu như cảm thấy trước mắt mình là một người thân quen sao ấy. Từng cử chỉ cầm bút viết, cho đến động tác lật trang sách của cô bạn ấy, không hiểu sau lại làm cho cậu lưu vào "bộ nhớ".
Rồi cậu cười chính mình :"Sao mà kì cục thế, tự nhiên nhìn người ta hoài ?", cậu lắc đầu và quay sang đọc truyện. Ôi ! Cái cảm giác "say nắng" sao mà khó hiểu thế nhỉ ? Hết nhìn người ta rồi đến ... tự nhìn mình và nhủ lòng vài câu. Một chuyện tình "củm" hao hao mấy cái phim xứ Đài, có lẽ là vậy (?!)
_ Ấy, chết rồi ! - giọng của Bối Bối bỗng vang lên một cách đột ngột.
_ Chuyện gì vậy ? - Đan Chấn Hùng lo lắng chạy đến bên Bối Bối.
_ Cây bút của mình đang viết thì tự dưng nó bị rơi ngòi, làm vẩy mực lên tay, may mà sách vở không bị gì.
Đan Chấn Hùng nhìn Bối Bối đang tự xoay sở, đặt cây bút hỏng lên tờ giấy tập, lấy khăn giấy lau tay một cách khó khăn, liền nói :
_ Cậu vào trong toa-lét rửa tay đi, mình có để khăn và xà phòng ở trong đó, cậu cứ lấy mà sử dụng.
_ Ở đâu ?
Đan Chấn Hùng chỉ tay về hướng bên trái, Bối Bối đứng lên đi ngay. Đến một đoạn, cô nàng quay đầu lại nói :
_ Cậu giúp mình vứt cây bút ấy đi nhé !
Đan Chấn Hùng gật đầu, cười mỉm.
_ Cảm ơn cậu ! - nói xong, Bối Bối chạy nhanh vào toa-lét.
Đan Chấn Hùng nhìn lên bàn và thấy cây bút đã rơi ngòi. Cậu cầm cây bút ấy lên tiến gần sọt rác để vứt. Nhưng rồi một suy nghĩ bất chợt thoáng qua khiến cậu dừng lại. Cậu bước về phía cái tủ sách, lấy chiếc hộp gỗ ra, đặt cây bút hỏng vào. Cậu mỉm cười và suy nghĩ vẩn vơ. Đố ai biết cậu ấy giữ để làm gì ? Nhưng mình dám cá rằng, anh chàng đang có ý đồ gì đấy !
|