kyniemthoihoctro2003 Posts : 11 |
Posted 27/11/2007 02:58:56 PM | | Chapter 3 : Người bạn thứ tư bí ẩn
"... Ở đây đông vui và náo nhiệt lắm, mọi người đến đây chủ yếu là teen và tween, vừa mang giày pa-tanh trượt, vừa nhún nhẩy theo từng điệu nhạc xập x́nh. Trong này, có một vài đường trượt có dốc lên xuống, ngoằn nghoèo, tạo thử thách cho người chơi. Bỏ mặc không khí yên ắng trôi qua bên ngoài, trên những con đường nhựa vắng vẻ người qua lại..."
Reng,reng,reng,...Tiếng chuông báo giờ ra về cuối cùng cũng đă vang lên. Thế là kết thúc một buổi học trong cái nắng trưa trải khắp sân trường. Tại lớp 10A, những học sinh cất vội tập vở vào cặp, cô Lệ Băng đang đứng giữa lớp, tay chỉnh lại kính trên sống mũi (có lẽ đây là thói quen của cô) và nói :_ Hẹn gặp lại các em vào ngày mai !Ngay lập tức, Đan Chấn Hùng đứng lên, hô :_ Học sinh, nghiêm !
Cả lớp đồng loạt đứng dậy theo lời của vị lớp trưởng mới "nhậm chức". Cô Lệ Băng tay cầm xấp tài liệu đi ra khỏi lớp, sau cô là Hắc Sơn, Hoàng Thiên và các bạn học sinh khác. C̣n nhóm của Đan Chấn Hùng th́ đứng ở ngoài cửa dành vài phút "họp nhóm". Mỹ Nhân Ngư hí hửng :
_ Thật là một buổi học đáng nhớ !
Thành Công Tử kề vai Đan Chấn Hùng nói vẻ hăm doạ :
_ Nè, cậu phải khao tụi ḿnh một chầu kem đấy nhé, nếu không th́... hehehe ! - (cười nham hiểm ^o^)
_ Đúng rồi, chẳng phải Đan Chấn Hùng nhà ta được làm lớp trưởng rồi à, phải ăn mừng đi chứ ! - Tăng Mỹ Ḱ "dụ khị".
Mỹ Nhân Ngư thấy t́nh thế có vẻ căng thẳng nên vào "cứu bồ" cho Đan Chấn Hùng :
_ Các cậu ḱ quá à, cậu ấy làm lớp trưởng chứ có phải làm Tổng thống đâu !
_ Làm ǵ cũng phải khao cả, đừng ḥng trốn tránh ! - Tăng Mỹ Ḱ khoanh hai tay lại, nạnh giọng.
_ Được rồi, được rồi, ḿnh chịu thua, ḿnh sẽ khao mỗi cậu 2 ly kem Halloween được chưa nào ? - Đan Chấn Hùng đành bó tay đầu hàng.
Chỉ chờ đến lúc này thôi, Tăng Mỹ Ḱ và Thành Công Tử đồng thanh :
_ NHẤT TRÍ !
_ Cậu có đi ăn cùng tụi ḿnh không ? - Đan Chấn Hùng hỏi Mỹ Nhân Ngư.
_ Đi luôn, có bao giờ được khao mà ḿnh vắng mặt đâu nè !
_ Vậy mà khi năy c̣n giả nai ! - Tăng Mỹ Ḱ chọc.
_ Nhưng các cậu chờ ḿnh chút nha, ḿnh phải ra ngoài kia gọi điện cho papa xin phép hôm này về trễ, để c̣n đi ăn kem với các cậu nữa ! - Mỹ Nhân Ngư nói.
Tăng Mỹ Ḱ nói ngay :
_ Cho ḿnh theo với !
_ Cả ḿnh nữa, đồng thời ḿnh cũng đi lấy vài cuốn sách ở thư viện về tham khảo luôn - Thành Công Tử cười.
Nh́n Đan Chấn Hùng, Tăng Mỹ Ḱ đùa :
_ Vậy cậu cứ đi từ từ ra cổng nha, bọn ḿnh cho "mafia" chặn ở ngoài đó, đừng có t́m cách bỏ trốn đấy !
Nói xong, cả ba đi nhanh về phía cuối dăy hành lang rồi xuống cầu thang, mất hút. Đan Chấn Hùng nh́n các bạn của ḿnh, lắc đầu bó tay. Có vài người bạn "chăm ăn" là khổ như thế đấy, nhưng ngược lại cả bọn luôn vui vẻ với nhau, xem nhau như là anh em, hiếm khi nào xảy ra mâu thuẫn lắm.
Đan Chấn Hùng đang nghĩ về các bạn của ḿnh, th́ bỗng nhiên ...
_ Này, cậu tránh sang một bên cho ḿnh đi với !
Nghe giọng ai đó quen quen, Đan Chấn Hùng nh́n ra phía sau, th́ ra là Bối Bối đây mà. Tim anh chàng như đập sai nhịp. Nhoẻn miệng cười, cậu nói :
_ À, chào cậu, cảm ơn cậu, v́ nhờ cậu mà ḿnh ... - Đan Chấn Hùng găi đầu như khó nói điều ǵ đó.
_ Việc này cậu khỏi cần bận tâm, thực ra th́ ḿnh đâu có muốn bầu chọn cho cậu, tại v́ cục tẩy rơi khỏi tay ḿnh chứ bộ ! - Bối Bối cố ra vẻ lạnh lùng.
Đan Chấn Hùng bỗng cười tươi hơn và "tặng" cho Bối Bối một câu đùa :
_ Ḿnh trông cậu như "Bé Lật Đật" vậy đó, cứ vấp ngă hoài, c̣n ḿnh th́ cứ đỡ cậu.
Nghe xong, trán Bối Bối hiện rơ hai chữ "xấu hổ", mặt đỏ như gấc, nhưng cô nàng vẫn giả vờ tức giận, nh́n Đan Chấn Hùng :
_ Cậu này, thôi đi nhé, ḿnh... - Bối Bối không biết nói ǵ, đành kiếm cớ đánh bài chuồn - ... ḿnh không nói chuyện với cậu nữa, ḿnh đi về đây !
Bối Bối vượt vội qua Đan Chấn Hùng, đi nhanh dần và chuyển sang chạy về phía cuối dăy hành lang. Đan Chấn Hùng nh́n theo, gọi lớn :
_ Này, "Bé Lật Đật", đi chậm thôi, coi chừng vấp ngă đấy nhé !
Bối Bối quay đầu lại, nhăn mặt ra vẻ hung dữ, cô nàng tức lắm đây, nh́n Đan Chấn Hùng rồi chạy xuống cầu thang, dường như không lo chú ư phía trước nên... chuyện ǵ đến, nó sẽ đến :"A...a...a...!!!".
Đan Chần Hùng biết ngay là chuyện ǵ nên lắc đầu, cười :"Bé Lật Đật lại vấp ngă nữa rồi..."
Mọi chuyện diễn ra thật hồn nhiên và trong sáng như thế đó !
==========
Cúc cu, cúc cu, cúc cu, ...
Đó là tiếng kêu phát ra từ cái đồng hồ treo tường, thông báo bây giờ là 20 giờ. Đan Chấn Hùng đang ở trong pḥng của ḿnh, ngồi vào bàn học. Lúc này, cậu vừa "chấm hết" cho mấy bài tập về nhà. Cậu thở phào nhẹ nhơm đôi ba giây, rồi liền quay sang mở ngay chiếc máy vi tính của ḿnh đặt ở bên trái bàn học, sign in và chat. Nh́n hàng dài những nick trên friends list, Đan Chấn Hùng chỉ thấy một avatar mặt cười, cậu liền click vào và mặt th́ vui lắm.
bentoi_bannhe: Hithienxu_ngayhomqua: Chào cậu, cậu online lâu chưa ?bentoi_bannhe: Ḿnh mới lên à thienxu_ngayhomqua: Uh, ḿnh th́ online năy giờ rồibentoi_bannhe: Cậu biết không, ngày hôm nay đối với ḿnh thật vui, ḿnh được làm lớp trưởng đấythienxu_ngayhomqua: Vậy ḿnh xin chúc mừng cậubentoi_bannhe: Chưa hết đâu, ngày hôm nay ḿnh con gặp một nữ sinh học cùng lớp với ḿnh, cậu ấy hay vấp ngă lắm, nên ḿnh gọi cậu ấy là "Bé Lật Đật"thienxu_ngayhomqua: Vui thế cơ à ? Vậy cậu có mến cậu ấy không ? Nói thật nhé ! bentoi_bannhe: Ḿnh cũng không biết nữa, nhưng có lẽ là vậy. Mỗi lần nh́n vào mắt cậu ấy, ḿnh cảm thấy trong ḷng sao sao ấy, lạ lắm !thienxu_ngayhomqua: Vậy là cậu đă "rung rinh" rồi
Đan Chấn Hùng xấu hổ, cười mỉm, và h́nh như cậu đă "rung rinh" thiệt. Ai có thể diễn tả được cái cảm xúc của cái thuở mới biết yêu lần đầu ? Nó chỉ làm cho cậu cười mỉm rồi nghĩ vẩn vơ về những lời nói, hành động của "người ấy" mà thôi. Giá như có một ai đó giải thích cho cậu hiểu "yêu" là ǵ th́ hay biết mấy, phải không nè ? Lúc này, có tiếng gơ cửa pḥng, Đan Chấn Hùng như được đánh thức, liền ngồi bật dậy và ra mở cửa.
_ Chào cậu, Tăng Mỹ Ḱ, Mỹ Nhân Ngư và ḿnh đang rất muốn "bắt cóc" cậu đi trượt pa-tanh cùng đây ! - Thành Công Tử diện nguyên một bộ đồ cực ḱ hiphop, không kém phần sành điệu, đứng trước cửa nói.
BUZZ!!!
Nghe thấy tiếng "gọi" từ người bạn chat, Đan Chấn Hùng liền quay vội lại máy vi tính, gơ :
bentoi_bannhe: Sr cậu nha, ḿnh bận rồi, hẹn gặp lại cậu sauthienxu_ngayhomqua: Uh, không sao, ppbentoi_bannhe: pp, G9"
Đan Chấn Hùng sign out. Thành Công Tử bước vào pḥng, hỏi :
_ Cậu vẫn chat với người bạn bí ẩn này hả ?
_ Ừm, gần một năm rồi - vừa nói, Đan Chấn Hùng ngồi lên ghế.
Thành Công Tử tỏ nét mặt khó hiểu, hỏi tiếp :
_ Chat gần một năm mà cậu không hề biết mặt mũi cậu ấy như thế nào à ?
Đan Chấn Hùng thở nhẹ, nh́n Thành Công Tử :
_ Dù ḿnh không biết cậu ấy là ai, nhưng sau những lần chat, ḿnh cảm thấy cậu ấy không phải là người xấu.
Thành Công Tử nghe xong th́ không biết nói ǵ hơn :
- Thôi, tùy cậu vậy, ḿnh chỉ muốn tốt cho cậu thôi ! Bây giờ, ḿnh và cậu xuống nhà dưới nhanh, Mỹ Nhân Ngư và Tăng Mỹ Ḱ đang chờ đó !
Đan Chấn Hùng gật đầu, đứng dậy, tắt hết các thiết bị điện, rồi đi cùng Thành Công Tử bước xuống cầu thang.
Vậy là cả bốn người bạn của chúng ta "trực chỉ" ngay Khu giải trí trượt pa-tanh. Ở đây đông vui và náo nhiệt lắm, chủ yếu là teen và tween, vừa mang giày pa-tanh trượt, vừa nhún nhẩy theo từng điệu nhạc xập x́nh. Trong này, có một vài đường trượt có dốc lên xuống, ngoằn nghoèo, tạo thử thách cho người chơi. Bỏ mặc không khí yên ắng trôi qua bên ngoài, trên những con đường nhựa vắng vẻ người qua lại.
_ Cố lên nào - giọng của Thành Công Tử đang khích lệ tinh thần cho Mỹ Nhân Ngư cố gắng vượt qua con dốc cao nhất.
_ Lên nào Mỹ Nhân Ngư ! - Tăng Mỹ Ḱ cùng cổ vũ.
Mỹ Nhân Ngư có vẻ hơi sợ.
_ Mỹ Nhân Ngư, bọn ḿnh tin cậu làm được mà ! - Đan Chấn Hùng nói to.
Nghe được những lời cổ vũ từ các bạn ḿnh, nhất là Đan Chấn Hùng, Mỹ Nhân Ngư vốn tính hiền lành, nay quyết định "vượt lên chính ḿnh", cô nàng lùi lại vài bước rồi nhanh nhẹn "lướt" lên con dốc, tung người thật cao, và trượt xuống nhẹ nhàng. Đan Chấn Hùng, Thành Công Tử và Tăng Mỹ Ḱ cùng la :"Wow !" rồi vỗ tay nồng nhiệt.
- Cậu giỏi lắm ! - Đan Chấn Hùng khen ngợi.
Nhóm bạn tiếp tục trượt đi khắp nơi thật vui, cả nhóm c̣n nắm tay lẫn nhau thành hàng một rồi cùng "lướt". Đan Chấn Hùng và Thành Công Tử trượt rất chuyện nghiệp, chẳng bù cho Mỹ Nhân Ngư mới chơi có vài lần, nhưng không sao, bên cô nàng có Đan Chấn Hùng đang chỉ dẫn. Có vẻ Mỹ Nhân Ngư thích lắm nên cứ cười tươi măi (thầm thương trộm nhớ anh chàng đây mà !)
Hai tiếng sau, cả nhóm quyết định đi về v́ một phần trời đă tối, hai là sợ "cấp trên" trị tội.
_ Các cậu trả giày trượt giúp ḿnh nha, ḿnh hơi mệt, ḿnh sẽ đứng bên ngoài chờ các cậu ! - Đan Chấn Hùng nói với các bạn của ḿnh.
Mỹ Nhân Ngư, Thành Công Tử và Tăng Mỹ Ḱ gật đầu đồng ư.
_ Ừ, được rồi, cậu chờ bọn ḿnh chút nha - Tăng mỹ Ḱ nói.
Xong, cả ba cùng nhau đi về hướng khác để trả giày. Đan Chấn Hùng từ từ bước ra ngoài, đứng ở trước cổng Khu giải trí. Cậu cố gắng hít lấy khí trời buổi đêm, nhắm mắt thư giăn, cố quên đi cảm giác nhức đầu từ tiếng nhạc quá lớn ở sân trượt. Mọi khi đi đâu có bị như thế, có thể một phần là do ngày học sáng nay khiến cậu hơi mệt.
_ Chào cậu ! - giọng của Hắc Sơn bỗng vang lên kế bên Đan Chấn Hùng.
_ Ờ, chào cậu, cậu cũng đến đây chơi à ? - Đan Chấn Hùng hơi ngạc nhiên.
_ Không, ḿnh chỉ vô t́nh đi ngang qua đây thôi - ngưng một lúc Hắc Sơn hỏi - Cậu đi chung với các bạn của ḿnh hả ?
_ Ừ, các cậu ấy đang trả giày trượt, ḿnh hơi mệt nên đứng đợi ở đây.
Bỗng có tiếng điện thoại di động vang lên, Hắc Sơn lấy ra nghe và nói :"Được rồi, ḿnh đến liền !". Hắc Sơn nghe xong, tắt điện thoại :
_ Thôi, bye cậu nha, ḿnh phải đi ngay, hẹn mai gặp cậu !
_ Bye !
Hắc Sơn mỉm cười rồi đi về hướng bên kia đường. Lúc này, nhóm bạn vừa đi ra, và h́nh như họ nh́n thấy Đan Chấn Hùng nói chuyện với Hắc Sơn.
- Cậu vừa nói chuyện với Hắc Sơn à ? - Thành Công Tử hỏi.
Đan Chấn Hùng gật đầu, nói :
_ Thực ra bạn ấy chỉ vô t́nh đi ngang qua thôi, gặp ḿnh nên cậu ấy đến bắt chuyện.
_ Sao cậu lại nói chuyện với một kẻ xấu xa như thế chứ ? Cậu quên người đă phá cậu trong cuộc thi V-HOT BOY năm ngoái rồi à ? - Tăng Mỹ Ḱ hỏi với vẻ mặt hơi khó chịu.
_ Cậu đừng như thế chứ, dù ǵ chuyện cũng đă xảy ra lâu rồi mà ! - Mỹ Nhân Ngư nói với Tăng Mỹ Ḱ.
Tăng Mỹ Ḱ liền cự ngay :
_ Chuyện xảy ra lâu không đồng nghĩa với việc chúng ta phải quên, cậu hiểu chứ ?
Mỹ Nhân Ngư im lặng.
Trong ḷng của Đan Chấn Hùng đang rất khó xử, một bên là bạn ḿnh, c̣n một bên là những suy nghĩ về Hắc Sơn. Một linh cảm mách bảo cho cậu rằng Hắc Sơn không xấu như các bạn của ḿnh nghĩ, nhưng chính cậu cũng không hiểu linh cảm ấy là ǵ. Cả bốn bạn trẻ nhẹ từng bước đi về trên con đường trải nhựa c̣n chưa khô vội sau trận mưa chiều. Không ai nói ǵ cả. Lặng thinh. Ánh đèn vàng cứ thế hiu hắt đến cuối con đường ...
|